0
0

Ngồi một mình

Đăng ngày: 12/04/2026 - Tác giả: Sáng Phan

Ngồi một mình

— một mảnh tình riêng ta với ta —

Có những chiều, tôi thích ngồi một mình. Không phải vì buồn. Không phải vì tránh ai. Chỉ đơn giản là muốn được yên.

Tôi pha một tách trà, đặt nó bên cạnh, rồi chẳng vội uống. Tôi nhìn khói bay lên, tan vào không khí. Tôi nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi nghe cả hơi thở của chính mình.

Lúc ấy, tôi không cần là bất cứ ai. Không cần trả lời tin nhắn. Không cần tỏ ra vui vẻ. Không cần cố gắng để được yêu thương. Tôi chỉ là tôi – trần trụi, nhẹ tênh, và đủ đầy.

Một mảnh tình riêng

Có một câu thơ cũ mà tôi rất thích: "Ta với ta" – chỉ hai chữ, mà chứa cả một trời cô đơn thanh sạch. Không phải cô đơn đáng sợ, mà là cô đơn để thấy mình rõ hơn.

Ngồi một mình, tôi thấy mình trọn vẹn. Không cần thêm ai bên cạnh. Không cần lấp đầy bằng những cuộc trò chuyện vô nghĩa. Tôi có tôi, có những suy nghĩ chậm rãi, có những khoảng lặng không tên. Đó cũng là một mảnh tình – tình riêng của chính mình.

Sợ cô đơn hay sợ chính mình?

Nhiều người sợ ở một mình. Họ lấp đầy khoảng trống bằng âm thanh, bằng người, bằng những cuộc hẹn vô thưởng vô phạt. Họ sợ im lặng. Sợ khi không có ai, họ phải đối diện với chính mình.

Nhưng tôi nghĩ, biết ngồi một mình là một kỹ năng. Là cách để làm bạn với chính mình. Là cách để lắng nghe những điều mà trong ồn ào, bạn chẳng bao giờ nghe thấy.

Những cuộc trò chuyện không lời

Ngồi một mình không có nghĩa là cô độc. Đó là một cuộc trò chuyện với chính tâm trí mình. Có những điều chẳng thể nói với ai, nhưng có thể ngồi cùng nó, nhìn nó qua, rồi để nó trôi đi.

Tôi nhớ có lần ngồi bên cửa sổ suốt một buổi chiều. Chẳng làm gì cả. Chỉ nhìn mây trôi. Và khi trời tối, tôi thấy lòng mình nhẹ như chưa từng có một muộn phiền nào.

Để thấy mình còn đó

Giữa những ngày bận rộn, ta dễ đánh mất mình trong vai trò này, trách nhiệm kia. Ta là cha, là mẹ, là con, là nhân viên, là sếp. Nhưng ít khi ta là chính ta.

Ngồi một mình là cách để nhớ rằng: trước khi là bất cứ ai, bạn đã là bạn. Và bạn vẫn còn đó, sau tất cả những bộn bề.

Nếu buổi chiều bạn cần sự tĩnh lặng để pha một ấm trà, thì khi màn đêm buông xuống, hãy để tâm hồn được dạo chơi trong [Đêm]


➀lat – Dừng một lát, chiều chuộng chính mình.

Bài viết liên quan