Đêm
Đăng ngày: 12/04/2026 - Tác giả: Sáng Phan
— khi màn đêm buông xuống và những bộn bề cũng theo đó lắng dần —
Khi những ánh đèn ngoài phố lần lượt tắt. Khi tiếng xe cộ thưa dần, rồi chỉ còn tiếng lá xô nhau ngoài sân. Khi cả thế giới như chậm lại, nhường chỗ cho những khoảng lặng – đó là lúc tôi thấy mình được là chính mình nhất.
Một đêm làm việc không vội vã
Tôi thích những đêm làm việc như thế. Không deadline dí sát sau lưng. Không áp lực phải hoàn thành ngay lập tức. Chỉ là ngồi bên chiếc bàn nhỏ, mở máy tính, và làm những việc mình muốn – chậm rãi, thong thả, đúng nhịp của riêng mình.
Tiếng gõ bàn phím lốc cốc trong đêm nghe rõ hơn mọi ngày. Từng con chữ hiện ra, rồi xóa đi, rồi lại hiện ra. Không gấp gáp, không cầu toàn.
Những đêm sinh viên xa xưa
Tôi chợt nhớ về những đêm sinh viên cách đây rất lâu. Căn phòng trọ nhỏ, cái bàn học gỗ ọp ẹp, và cây đèn bàn duy nhất thắp sáng đến tận 2, 3 giờ sáng. Những đêm làm bài tập nhóm, chúng tôi thì thầm với nhau sợ ảnh hưởng đến các phòng bên cạnh. Những đêm ôn thi, cố gắng nhồi nhét thật nhiều kiến thức trước khi trời sáng.
Nhưng cũng có những đêm chẳng làm gì cả. Nằm dài trên chiếc giường nhỏ, mở cửa sổ đón gió, lắng nghe tiếng lá xô nhau dưới sân. Nghe mấy đứa bạn cùng phòng kể những câu chuyện vô thưởng vô phạt. Có đứa bỗng dưng bật khóc vì nhớ nhà. Có đứa cười đến chảy nước mắt vì một câu chuyện cũ rích. Rồi tất cả lại im lặng, mỗi đứa chìm vào suy nghĩ riêng, lắng nghe tiếng còi tàu từ xa vọng lại, kéo dãn màn đêm ra xa tít tắp.
Những đêm ấy, nghèo nhưng lãng mạn. Vất vả nhưng đầy ắp kỷ niệm. Chúng tôi chẳng có gì, nhưng dường như có tất cả.
Cảm giác được làm bạn với thời gian
Ban ngày, thời gian như một con thú bị săn đuổi. Hết giờ này đến deadline kia. Nhưng đêm về, thời gian trở nên dài hơn, rộng hơn. Tôi có thể dành mười lăm phút để nhìn ra cửa sổ, mà chẳng thấy có lỗi.
Tôi pha một tách trà, để nguội, rồi uống từng ngụm nhỏ. Tôi mở một bản nhạc không lời, để nó chảy đều đều bên tai. Tôi làm việc, nghỉ, rồi lại làm. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, không ép buộc.
Khi những ý tưởng bất chợt ghé thăm
Đêm cũng là lúc những điều linh tinh nhất ùa về. Một câu hát cũ. Một kỷ niệm xa. Một ý tưởng chợt lóe lên rồi vụt tắt. Tôi không cố giữ chúng, cũng không cố xua đi. Tôi để chúng đến, ngồi cùng chúng một lúc, rồi để chúng đi.
Có khi, chính trong những giây phút lơ đãng ấy, tôi tìm thấy những điều quan trọng nhất. Một câu văn. Một cách nhìn mới. Một lời giải cho vấn đề đã ám ảnh mình suốt cả tuần.
Chưa cần ngủ, cũng chẳng sao
Có những người nghĩ rằng thức khuya là có hại. Có lẽ đúng. Nhưng cũng có những thức khuya rất đỗi bình yên. Là khi bạn chọn ở lại với chính mình thêm một chút, trước khi kết thúc một ngày.
Tôi không cố ép mình phải ngủ sớm. Tôi cũng không cố làm việc đến kiệt sức. Tôi chỉ ở đây, bên chiếc bàn nhỏ, dưới ánh đèn vàng, và lắng nghe màn đêm trôi qua. Khi nào mắt bắt đầu ríu lại, tôi sẽ tắt đèn, đắp chăn, và kết thúc một ngày – vừa đủ dài, vừa đủ yên.
Và đôi khi, trước khi ngủ, tôi lại nhớ về những đêm sinh viên xa xôi ấy. Những đêm dài bất tận, những ước mơ nhỏ nhoi, và một thời thanh xuân đã qua – lãng mạn, ngây ngô, và không bao giờ trở lại.
➀lat – Dừng một lát, chiều chuộng chính mình.