Trung Du ơi !
Đăng ngày: 14/04/2026 - Tác giả: Sáng Phan
— thư gửi miền quê thương nhớ —
Hồi nhỏ, tôi ghét cái nghèo của mảnh đất Trung Du này. Ghét những con đường đất đỏ lầy lội mỗi khi mưa về. Ghét những rừng cọ, đồi chè cứ trập trùng, bát ngát, như muốn nuốt chửng ước mơ của một đứa trẻ. Và tôi đã từng hứa với lòng, sẽ rời đi. Sẽ đi thật xa, đến một nơi không còn tay lấm chân bùn, không còn những lo toan, vất vả.
Và tôi đã đi thật.
Tôi đi để học, để làm, để kiếm tìm một chỗ đứng giữa phố thị phồn hoa. Những con đường rải nhựa giờ đã dưới chân tôi. Ánh đèn điện lấp lánh kia đã soi sáng những đêm tôi làm việc muộn. Tôi đã có một chỗ ở, một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi. Nhưng, sao lòng tôi cứ lạc lõng?
Phố thị phồn hoa, rộn ràng là thế, nhưng tôi chẳng có "nhà". Căn hộ cao cấp chỉ là nơi tôi trở về sau những ngày dài mệt mỏi, để lại tôi một mình với bốn bức tường. Những người bạn thành thị có những cuộc vui sang trọng, nhưng không ai hiểu nỗi lòng của kẻ xa xứ. Và tôi nhận ra, mình đã đánh mất một thứ rất đỗi bình dị và thiêng liêng.
Đó là "quê".
Tôi nhớ Trung Du tươi đẹp. Nhớ những bát dưa sắn nấu chua ngày mưa, mẹ bưng ra giữa cái rét căm căm. Nhớ vị chát, vị bùi của quả cọ ỏm, mà ngày xưa tôi đã từng chê bai. Nhớ những đồi chè xanh ngút ngàn, nơi tôi đã từng lăn ra chơi, tắm mình trong nắng và gió.
Nhớ những bữa cơm chiều với mớ tép đồng kho với quả dọc chua, ăn với cơm nóng thì hết ý. Nhớ những hôm mưa, mẹ thường làm món cá trê nấu với lá lốt và mẻ, vị chua thanh, thơm nức cả gian bếp. Nhớ những chiều đi bắt cua đồng, về nhà giã nát lấy nước nấu canh cua với mồng tơi, rau đay, ăn với cà pháo muối xổi sần sật. Nhớ những bát ốc nhồi hấp lá chanh, chấm với nước chấm gừng sả cay cay, hay những đĩa chả lá lốt thơm lừng, mẹ gói bằng những chiếc lá hái từ góc vườn.
Nhớ những cơn mưa đầu mùa, nước từ đồi chè xối xuống, cá rô đồng rạch theo vào ao, bơi lội tung tăng. Mẹ lại ra nhặt những con ham chơi rạch cạn, làm món canh cải cá rô nấu với bát nước chua thanh chát đặm, ăn mà nhớ đời.
Tất cả những hương vị ấy, giờ đây, tôi mới biết, nó quý giá và đẹp đẽ đến nhường nào. Nó đã nuôi dưỡng tôi khôn lớn, in sâu vào tiềm thức, trở thành một phần máu thịt.
Trung Du tươi đẹp, không giữ được chân tôi. Phố thị phồn hoa, tôi có đủ thứ, duy chỉ thiếu một chốn bình yên để trở về.
Có lẽ, lỗi không phải ở Trung Du, cũng chẳng phải ở phố thị. Lỗi ở tôi, kẻ vô định, đứng giữa ranh giới mong manh giữa quá khứ và hiện tại. Một bên chân muốn đặt về quá khứ, một bên chân lại níu kéo hiện tại. Tôi cứ mãi thế, đau đáu một nỗi niềm, bơ vơ như cánh chim lạc giữa trời.
Trưa nay, tôi lại gọi điện về cho mẹ. Mẹ bảo, mẹ vừa lấy mớ rau sắn muối chua để dành chờ tôi về. Mẹ còn bảo, mưa đầu mùa rồi, cá rô đồng về nhiều lắm, mẹ chờ tôi về để nấu món canh cải cá rô. Nghe đến đây, nước mắt tôi đã ứa lên, nghẹn ngào.
Một đứa con tha hương.
➀lat – Dừng một lát, chiều chuộng chính mình.