Lặng lẽ một lối về
Đăng ngày: 14/04/2026 - Tác giả: Sáng Phan
— tháng Ba, khi xuân đã muộn —
Người ta vẫn nhắc về tháng Ba như mùa của hội hè, của những chuyến rong chơi. Nhưng tháng Ba, khi xuân đã muộn, lại là mùa của sự tĩnh lặng, mùa để những người con phương xa chợt nhớ ra mình còn nợ đất Tổ một nén hương trầm. Có những ngày, lòng bỗng chùng xuống giữa những bộn bề, ta chỉ muốn gác lại mọi toan tính, thong thả tìm về nơi nguồn cội để thấy mình nhỏ bé trong lòng tổ tiên.
Hóa ra, đường về cội nguồn chẳng bao giờ xa, cái xa nhất chính là lòng người có chịu dừng lại một lát để bước đi hay không.
Đặt chân lên những bậc đá rêu phong dẫn lối đỉnh Nghĩa Lĩnh. Những phiến đá mòn dấu chân người, như một minh chứng sống động cho dòng chảy bất tận của thời gian. Mỗi bước chân dường như đều chạm vào tâm tư của bao thế hệ đi trước. Họ cũng mang theo một nỗi nhớ, một niềm thành kính thẳm sâu. Chợt tự hỏi: Giữa dòng đời cuộn sóng này, ai là người sẽ giữ được sự bình yên sau khi khói hương đã tắt? Hay chúng ta chỉ ghé qua như những vị khách lữ hành, rồi lại để mình bị cuốn trôi?
Hai bên đường, những hàng cổ thụ đứng lặng lẽ như những bậc hiền triết. Cành lá đan xen, che chở lối đi bằng một sự bao dung trầm mặc. Thỉnh thoảng, một vài chiếc lá vàng khẽ rơi, nhẹ nhàng và ý tứ đến mức như sợ làm xao động lòng người. Càng lên cao, đất trời càng rộng mở, và ta càng thấy mình nhỏ bé như chiếc lá giữa đại ngàn. Ở nơi phố thị, người ta mải mê xây dựng những lâu đài của danh vọng mà quên mất: Có những khoảng lặng giữa mây trời này, tiền bạc chẳng bao giờ mua được.
Trên đỉnh núi cao, gió lộng và mây bay. Khi làn khói hương trầm bắt đầu quyện vào sương sớm, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được đôi gánh lo toan. Tôi không cầu tài lộc, không xin danh vọng. Chỉ thành kính dâng lên một lời nguyện cầu giản đơn: Xin cho gia đình an lành, cho tâm mình một chút tĩnh tại giữa những xô bồ. Bởi giữa cuộc đời đầy rẫy những mặt nạ, giữ được bản ngã mới là điều gian truân.
Khi bước xuống núi, lòng nhẹ tênh nhưng lại thoáng chút bâng khuâng. Ta sẽ giữ được sự thanh thản này trong bao lâu? Hay chỉ vài ngày nữa, khi quay lại với guồng quay công việc, cảm giác này lại tan biến như làn khói hương kia? Phải chăng, cái khó nhất của đời người không phải là tìm kiếm bình yên, mà là nuôi dưỡng nó ngay trong lòng bão?
Bình yên không phải là một đích đến trên bản đồ, mà là những khoảnh khắc rất đỗi bình dị: Là khi đứng giữa rừng già nghe tiếng gió reo, là khi lòng biết ơn cuộn dâng trước cội nguồn. Và có lẽ, chỉ cần một lần trong năm được "lặng" lại như thế, cũng đủ để nuôi dưỡng tâm hồn cho những hành trình vạn dặm phía trước.
Tháng Ba, lối về ấy vẫn chờ ta, trầm mặc và bao dung...
➀lat – Dừng một lát, chiều chuộng chính mình.