0
0

Khoảng lặng bất chợt

Đăng ngày: 12/04/2026 - Tác giả: Sáng Phan

Khoảng lặng bất chợt

— những lúc chẳng mong chờ —

Có những khoảng lặng không hẹn trước. Bạn không tìm, chúng tự đến.

Một buổi chiều mưa nhỏ, bạn đứng bên cửa sổ lâu hơn mọi ngày. Không vì điều gì. Chỉ thấy mưa rơi chậm, và mình cũng muốn chậm theo.

Một sáng sớm thức dậy sớm hơn chuông báo. Ngoài kia chưa có tiếng xe. Bạn nằm yên, nghe nhịp thở của chính mình. Và thấy lòng yên ả lạ.

Khi vô tình chạm vào im lặng

Tôi nhớ một lần ngồi chuyến tàu hỏa qua cánh đồng lúc chiều muộn. Tàu chạy chậm, những toa tàu lắc lư đều đặn. Bên ngoài cửa sổ, cánh đồng trải dài bất tận, vài đốm sáng le lói từ những ngôi nhà xa xa.

Tôi bất chợt không muốn bật điện thoại. Không muốn nghe nhạc. Chỉ muốn tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra ngoài. Khoảng lặng ấy kéo dài suốt một quãng đường dài. Chẳng có gì xảy ra. Nhưng khi xuống tàu, tôi thấy mình nhẹ hơn.

Những khoảng trống cần thiết

Chúng ta thường sợ khoảng trống. Sợ không có gì để làm. Sợ im lặng. Nên lúc nào cũng nhét đầy: âm thanh, hình ảnh, thông báo, những thứ phải xem, phải trả lời.

Nhưng có lẽ, những khoảng trống bất chợt ấy lại cần thiết hơn ta tưởng. Chúng không giải quyết được vấn đề gì. Chúng chỉ cho ta một chút không gian để thở. Và trong cái thở ấy, ta tìm lại được chính mình.

Đừng vội lấp đầy

Đôi khi, điều tốt nhất bạn có thể làm là… không làm gì cả. Ngồi yên. Nhìn xa. Để tâm trí trôi. Không cần đẹp, không cần ý nghĩa. Chỉ là được.

Một khoảng lặng bất chợt – không cầu kỳ, không chuẩn bị – đôi khi lại là món quà nhẹ nhàng nhất mà cuộc sống dành tặng.


➀lat – Dừng một lát, chiều chuộng chính mình.

Bài viết liên quan