Buổi chiều cà phê trứng
Đăng ngày: 19/04/2026 - Tác giả: Sáng Phan
— một góc phố cổ —
Tháng Tư, Hà Nội bắt đầu những cơn mưa rào bất chợt. Phố phường ẩm ướt, lòng người cũng trở nên chậm hơn, thích tìm về những chốn ấm cúng để trốn mưa và trốn... chính mình. Tôi chọn một quán cà phê nhỏ trên phố Cổ, nép mình trong con ngõ nhỏ, nơi có tiếng đàn guitar từ đâu vọng lại và mùi thoang thoảng mùi hoa bưởi.
Tấm thân đã mỏi sau một ngày dài, tôi ghé chiếc ba lô xuống cạnh thành bàn gỗ cũ, gọi một ly cà phê trứng. Không phải sành điệu, chỉ là một thói quen cũ. Mỗi lần về Hà Nội, tôi thường tìm đến một quán cũ, ngồi yên, và gọi thứ đồ uống mà tôi vẫn nghĩ là một nét rất riêng của người Hà Nội.
Từ chiếc phin nhôm nhỏ, những giọt cà phê đen đặc bắt đầu rơi xuống, chậm rãi và kiên nhẫn. Trong một chiếc cốc sứ riêng, lòng đỏ trứng được đánh bông lên cùng một chút mật ong và bơ, tạo thành một lớp kem béo ngậy, vàng óng. Tôi rót cà phê nóng vào, nhẹ nhàng khuấy đều. Lớp bọt cà phê trứng nổi lên thơm ơi là thơm, vừa đắng vừa béo, vừa ấm nồng.
Tôi nhìn chiếc cốc sứ mộc mạc, những đường vân không đều, men rơi không chủ ý, rất đỗi thân thương. Một góc bàn có sẵn chiếc giá gỗ nhỏ, tôi đặt điện thoại lên, bật xem một video về người thợ làm gốm. Những bàn tay thoăn thoắt xoay chậm đất sét trên bàn xoay, từng đường nét hiện ra, thật bình yên. Tiếng nhạc không lời và tiếng mưa rơi bên ngoài như hòa làm một, tạo nên một bản hòa ca thật nhẹ nhàng.
Nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi tan ra, nhường chỗ cho vị béo ngậy, thơm bùi của trứng và mật ong. Một chút ngọt ngào, một chút béo bùi, một chút thanh tao. Tất cả quyện hòa trong một ly, như chính con người Hà Nội vậy: bên ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng bên trong lại ấm áp và tinh tế.
Mưa vẫn rơi. Những hạt mưa lộp bộp trên mái hiên, như một bản nhạc buồn. Tôi ngồi nhìn dòng người qua lại, vội vã, hối hả. Có những chiếc ô đủ màu sắc, những chiếc áo mưa, và những bước chân lướt nhanh trên vỉa hè ướt át. Lòng tôi chợt bình yên lạ. Tôi như được tách biệt khỏi thế giới ồn ào kia, chỉ còn tôi, ly cà phê trứng, chiếc điện thoại với những thước phim nhẹ nhàng, và những suy nghĩ miên man.
Tôi nghĩ về những chuyến đi, những người đã gặp, và những điều đã trải qua. Có những thứ như ly cà phê trứng này, như chiếc cốc sứ mộc mạc kia, tưởng chừng như nhỏ bé, nhưng lại có thể sưởi ấm cả một buổi chiều mưa lạnh. Có những thứ, như góc phố cổ kính này, như tiếng đàn xa xa, như bàn tay người thợ gốm trên màn hình, đủ để khiến lòng người lắng lại.
Ly cà phê cạn dần. Mưa cũng tạnh. Tôi tắt màn hình, đeo ba lô lên vai và bước ra phố. Nhẹ nhàng, như vừa trút bỏ được một gánh lo. Tôi thong thả bước về, lòng mang theo một chút ấm áp, một chút bình yên, và một chút nhớ về một buổi chiều cà phê trứng giữa lòng Hà Nội.
Có lẽ, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một ly cà phê trứng, một góc phố nhỏ, một chiếc ba lô cũ, một thước phim về đôi bàn tay người thợ, và một khoảng lặng để nhìn ngắm cuộc sống trôi qua.
➀lat – Dừng một lát, chiều chuộng chính mình.